Bông Cỏ May
Lê Hoàng Trúc
Published
by New Danang Press
Smashwords Edition
Copyright 2010 Le Hoang Truc
Discover other works by Le Hoang Truc at www.lehoangtruc.com.
This book is available in print at online retailers through the above link.
This ebook is licensed for your personal enjoyment only. This ebook may not be re-sold or given away to other people. If you would like to share this book with another person, please purchase an additional copy for each recipient. If you’re reading this book and did not purchase it, or it was not purchased for your use only, then please return to Smashwords.com and purchase your own copy. Thank you for respecting the hard work of this author.
~~~~~
Nói đến ngôn ngữ Việt Nam, ta có thể mường tượng như một giai điệu “thơ và nhạc,” đôi lúc trầm bổng, có khi lại êm dịu đến mơ hồ. Từ cơ bản đã có sẵn cung bậc ngũ âm: không, huyền, sắc, nặng, hỏi, ngã. Vậy nên người Pháp đi trước giao tiếp với dân tộc ta lâu dài nhất (chỉ sau người Hoa) đã tường nói: “Người Việt không nói, họ hát.”
Lời bình luận ấy hàm chứa thơ ca tâm hồn người Việt mẫn cảm với mọi tình cảnh biết chừng nào.
Hởi
cô gánh lúa đêm trăng!
Sao cô thả gót dẫm ngăn bóng
ngà?
Gió mây đâu dám rầy la
Chỉ thương bóng nguyệt
ngả già vì ai.
thơ Lê Hoàng Trúc
Ôi nhẹ nhàng uyển chuyển làm sao! Giờ đây ta không ngạc nhiên khi Hoàng Trúc – một phụ nữ xa quê – mượn vần thơ để gởi những kỷ niệm xa xưa cùng những hoài niệm trên đất khách.
Thơ Hoàng Trúc: ôm nét ngây thơ, dịu dàng lại nặng tình cảm (Bông cỏ may), cũng có lúc ranh mãnh cười ra nước mắt (Tình chày nghĩa cối)… đôi khi điên cuồng trong tình yêu, tham lam vô bờ, muốn thắt cột linh hồn qua giấc mộng, mở rộng nhịp đập từ con tim, chiếm lấy thời gian của sự huyền bí, hâm lại những giây phút êm đềm, nghiệt ngã, vui buồn, tốt xấu, v.v.
Qua những ngày làm việc mệt mỏi, mà ta tưởng chừng không thể nhớ đến nó! Mong rằng tập thơ nhỏ bé này đem lại cho bạn đọc giây phút thư giản,trong một góc không gian trống trãi bên mình.
Đêm
đông thiếu thuốc lưng trà
Nhặt thơ bốn bể ngân nga
giải sầu
Vết tình thu trước nhói đau
Trăm dòng
xuôi ngược trôi vào giấc tiên
Canh tàn gà giục ngoài
hiên
Giật mình tỉnh mộng ngở thuyền du xuân.
thơ Lê Hoàng Trúc
Lê Văn
Chiêu
(T.P. Đà Nẵng – 2010)
~~~~~
Xin bạn đọc hãy vào xem Blog của Lê Hoàng Trúc:
E-mail: Eve@lehoangtruc.com
Lưu ý: Tập thơ thứ hai của Lê Hoàng Trúc (Thơ Tình – Mộng Tím) sẽ ra mắt bạn đọc vào mùa xuân năm 2011-12.
Mưa xuân phủ xuống ngàn hoa thắm
Giọt nắng ngủ ngày
nhụy hé môi
Thuở nhỏ rong chơi ngắt cỏ may
Tết thành bươm bướm
vén ngang tai
Ngã bóng soi mình mương nước nhỏ
Bật
cười rúc rích với cỏ cây.
Thiếu thời tinh
nghịch vút cỏ may
Bông cỏ lung lay rụng xuống
giầy,
Nhặt lấy vút ve đùa thổi nhẹ
Kết làng gió
xoắn cỏ như say.
Tuổi mộng say
tình ngắm cỏ may
Anh tặng em nhẫn cỏ hẹn ngày
Tiết
xuân sắp tới mùa cỏ chín
Dệt mành chiếu mịn trãi
chân ai.
Nửa đời xuân
về thăm cỏ may
Phố nội hoa đồng lượt đổi
thay
Gốc may người cũ đâu còn nữa
Phe phất chân
mây khóc cỏ gầy.
Này sông! Ai vỗ nên kêu?
Khuê Trung đất thịt uốn leo
theo dòng.
Gái trai chung ngọn gió đồng,
Chia làn nước
ngọt da hồng tóc mây.
Đầu làng ngoảnh mặt về
tây
Cuối làng hứng gió dương mây bốn bề.
Trăng
sao đãi mối hẹn thề
Bốn mùa có cả hồng lê nõn
nà
Ruộng khô, đồng cạn xa xa
Cò bay,ếch nhảy, con
tra nặng mùi.
Tôi còn theo gió ngực xuôi!
Anh về bên
ấy chung vui bát dời. (con rươi)
Khuê Trung đất hẹp
rộng trời,
Người dân đạm bạc kết lời nghĩa
nhân.
Xuân nay hương đã đến gần
Cho tôi gởi trọn
ngàn lần nhớ thương.
Bao giờ tóc ngả màu sương?
Tôi
về lội khắp ruộng nương tuổi chiều.
Tết giây thả
lỏng cánh diều
Nhắn lời vũ trụ thương nhiều miền
Trung.
Ghi chú: Khuê Trung một làng nhỏ, là nơi Lê Hoàng Trúc sinh ra và lớn lên.
Từ
đời Âu Lạc đã sinh ra
Dòng sông êm ái cuộn qua
nhà
Cho làn nước ngọt quanh năm tháng
Bên bồi, bên
lỡ nặng phù sa.
Sông tắm mình
tôi qua tuổi ấu
Nhuộm màu da sẫm tựa đất nhà.
Cẩm
Lệ: Muôn đời reo con nước!
Tên sông gắn chặt với
lòng ra.
Ghi chú: Cẩm Lệ tên một con sông, chảy dọc làng Khuê Trung, nối dài theo sông Hàn, đổ ra biển Đông. Nằm tại miền Trung thành phố Đà Nẵng.
Biển già mặc biển núi vẫn non
Trăm năm cát bụi nén
nên hòn,
Mưa thu tắm gội trăm vết nẻ
Bóng nguyệt
soi đầu mãi mãi son.
Một ngàn năm
giặc Tàu vây khốn
Một trăm năm Tây ngậm trời
Nam
Dương đông khí thế phi phàm
Dòng người Nam Bắc
vẫn thường viếng thăm.
Năm chành ngự thủ thật bảnh trai
Rãi hướng đông
tây đặng trổ tài
Dáng vóc ngất ngay ngàn lũ bướm
Thế
mà nó chẵng chút động lay.
Cô qua, bà qua lại
lắm lời hay
Ngắm ngía mân mê suốt cả ngày
Trèo
lên trụt xuống đôi ba bận
Há mồm nước dãi nhỏ
lăn tăn.
Má hồng môi đỏ
xuyến đeo chân
Cúi xuống ngẩn lên để được gần
Mồ
hôi nhãy nhụa trôi son phấn
Ra về với vẻ mặt bất
thần.
Ngày xuân con én
liệng mấy tầng
Ngàn người lũ lược khó chăn chân
Về
thăm chàng ngự đêm trăng nước
Cái đẹp hùng thiên
chốn dương trần.
Chị trên, em dưới
phụ tương thân
Quần vén áo treo đứng tần ngần
Muốn
lên thoả thích mùa trăng gió
Chen lấn đàn người mỏi
cả chân.
Sướng quá chị
ơi! Em tỏ bày!
Đỉnh hồng thiên khảo thụ đông
tây.
Năm chàng ngự thủ em đến cả
Chồn chân, mỏi
gối nhỗng cả ngày.
Về nhà mách lẽo
bị mẹ rầy,
Dáng ngự hùng vĩ tận chân mây.
Thưởng
thức mỹ phong thì dạo dưới
Trèo lên, trụt xuống có
gì hay!
Cụ Du nay đã về tiên giới
Lời thơ xưa gởi tặng
muôn dân.
Nước non đôi lúc thăng trầm,
Có sai thì
chỉnh, có lầm thì thay.
Trăng một mảnh đông tây, nam
bắc
Người Việt Nam đất hẹp, lòng chai
Ngàn nam
lịch sử trầm trày
Trăm năm khôi phục dựng xây cơ
đồ.
Có thương đất nấm mồ mới chặt
Lo muôn dân
thì nước mới yên.
Ngày xưa giặc ngoại triền
miên
Nên dòng thơ cụ đảo điên gian thần.
Trời có
đổ cái sầm cũng thế!
Bút đã sa mặc kệ quyền
quy
Lòng trung nghiền nát sắt chì
Lời thơ cụ mãi
khắc bì sử xanh.
Lâu nay vẫn phục tài danh cụ!
Mỗi
một dòng chử nghĩa đến khôn.
Kiều xưa mãi mãi vĩnh
tồn
Lật xuôi đọc ngược ngỡ hồn cụ bay.
Đêm
nay trăng sáng cười Non Nước
Cảnh thanh bình rộng
bước núi sông,
Vung tay múa máy đôi dòng
Thơ ngu
lượm thượm mong ông chớ cười!
Kính
Cha
(Tặng
Cha: Lê Văn Chiêu)
Tình cha ấp ủ
bấy lâu,
Thương người đức độ thâm sâu lạ
thường.
Tâm ngay thẳng ví tựa gương
Đãi nghèo
trọng phú, tánh khiêm nhường
Bạc vàng châu báu ngoài
mơ tưởng
Công danh bổng lộc tựa hư vô.
Văn hay
chữ tốt đầy bồ
Làm thơ giải trí ngây ngô với
đời.
Trong mắt ông vạn vật hoàn hão
Không trách
người nào có chê ai.
Sanh ra con giống cháu nài
Phải
chăng rồng phụng lạc bầy nhân gian?
Góc
mây rọi xuống thấy lòng ta
Sấm rền mưa đổ gốc
liễu già
Chín xuân qua đời trông bóng mẹ
Chập
chờn ngói động khói xa xa.
Có ai về đấy
trên mái ngoái?
Trời rung mỗi lúc hạt mưa già
Ôi
đừng phá tan làn khói nhỏ!
Sợ rằng trong ấy có mẹ
ta!
Con
vẫn nhớ ông mãi đó thôi!
Dòng thơ viết tặng lạc
đâu rồi?
Chỉ mỗi nhung sâm là chưa có,
Kiếp nghèo
con cúng nội bát xôi.
Vẫn biết ông
thèm canh cá giếc
Sông hồ, cống rãnh đắp thành
đồi.
Xuống chợ người rằng không bán cá,
Lên đồi
người bảo cá hóa vôi.
Đêm nay bìa sách
còn hương cũ
Lời thơ nội dạy dưới trăng tròn
Chữ
ông trăm nét già tuổi mực
Như ngọc ôm sương cười
nắng non.
Tiếc nổi nghiệp
nho vùi theo cụ
Giận mình thấp kém chẳng nên hòn
Chữ
nghĩa lờ mờ nhơ giấy bút
Học hoài học mãi vẫn
chưa khôn.
Trăng lên dành lấy bóng chiều,
Diều anh còn đợi gió
đồng nâng cao.
Mây kia ngăn nguyệt giúp nào?
Muốn
em ngắm được diều bay đến trời.
Mẹ cha giục vội
con ơi!
Cánh diều thuở bé một thời cùng em.
Ta đứng bên bờ sông mơ thuở ấy
Nhìn dòng trôi muốn
tắm gội hương xưa,
Nước chảy suôi năm tháng đám
cọ dừa
Rồi thong thả đưa ta về quá khứ.
Mẹ ơi!
Mẹ!... Con tập bơi mẹ nhé!
Tắm đi con để màu nước
vàng da
Có tha hương còn nhớ đến quê nhà,
Bên dòng
sông mẹ chờ con năm tháng.
Đưa con xa, lòng mẹ buồn
lai láng
Ngoảnh nhìn lui mẹ cố gượng mà cười.
Đi
đi con! Đến nơi miền đất lạ
Học những gì còn có
ở quanh ta!
Đất nuôi hoa, nâng cả gót chân ngà,
Mùa
xuân đến gởi tin về trong gió.
Vẫn như xưa bên cảnh
vườn nho nhỏ
Nghe hương lài mẹ biết có lời
con.
Chúc con yêu, đẹp, trẻ mãi không già
Ngày gặp
lại ta sẽ cùng ca hát.
Thời gian như chiếc bánh xe quay!
Quay sáng, qyay đêm,
lại quay ngày,
Chuyên chở muôn loài qua giấc ngủ,
Đánh
thức linh hồn những cơn say.
Ta muốn bánh xe
vòng ngược lại!
Nghe lời mẹ hát khúc ca xưa,
Chiếc
võng đu đưa chiều nắng hạ
Êm êm ngon giấc dưới
bóng dừa.
Ngàn đêm chỉ một giấc mộng vàng
Mẹ về trong giấc
ngủ miên man
Chiếc áo nâu xanh lần cuối phủ
Nhìn
nhau giọt lệ đổ hai hàng.
Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Tại thiên đàng!
Hay tận địa ngục tối mang mang?
Con
muốn gặp bao loài quỷ giữ
Tính chuyện nợ đời với
thế gian.
Đêm thâu kéo
mộng đến canh tàn
Gà gáy đầu làng tiếng râm
ran
Bóng mẹ xa dần, tay cố níu…
Bình minh ló dạng,
làn khói tan.
Tôi muốn bay lên
tận mây ngàn
Se làn khói mỏng giữa không gian,
Mẹ
ơi! Con vẫn cần có mẹ!
Đau lòng sau mỗi giấc mộng
tan.
“Cất tùng, tùng cất giữa canh ba
Tiếng trống xa xa
vọng đồng hà.
Trời đông chăn hụt chân lạnh
lẽo,
Trách thằng gõ trống, vỡ mộng hoa.”
Mộng rằng, thiên
lý trắng ta đeo
Bạch mã ngao du khắp vân đèo
Sơn
thần dũng mãnh theo tận gót
Đôi lời trăng gió cái
tình say.
Vó ngựa đôi đàn
vút tung bay
Mây trắng theo chân bám bích hài,
Đào
tiên chàng hái mời ta thưởng
Tỉnh mộng lâu rồi
miệng còn nhai.
Chiều thu thủy nét xuân thâm thúy
Gió xuân thì thổi
vị yêu đương.
Anh thương em phải ngỏ tận tường
Nhìn
ong tả bướm em thương kẻ ngoài.
Chờ lâu anh chẳng
đoái hoài,
Nay về trách tội, anh đòi duyên em.
Đông
qua đổi mấy bận rèm
Duyên nay đã thủng còn em ấm
gì?
Sông Hương nước
cạn cỏ lì,
Về dòng Cẩm Lệ mà hì mà ngâm.
Chèo
anh cán ủ hương trầm,
Bên ni nước đục đừng dầm
sông em!
Ghi
chú: Sông Hương tại phố Huế
Sông Cẩm Lệ tại Đà
Nẵng
Bên ni = Bên này
Đố anh họa sĩ khắc tranh!
Cây gì! “Không lá, đôi
cành cũng không?”
Trên đầu, hai trái lòng bong
Dưới
chân đóng cọc, gười trồng bỏ đi.
Ối chà, dễ quá
xá chi
Nhà anh bốn cọc, trước ghi rõ ràng
Đầu
làng, cuối xóm, hai hàng
Đêm về sáng tỏa, dọc ngang
rành rành.
Con gì! “Rãi nước hơi tanh?”
Ngày thì
núp bóng, đêm canh thân ngà
Miệng le lá ngọc mượt
mà
Hai môi đều đặng, thịt da hồng hào.
Tranh anh
nhỏ mực chưa lâu
Nhờ em trông rõ con nào đúng sai!
Lá
chiều còn đọng sương mai
Mực hồng chưa ráo, con trai
giữa dòng.
Tranh kia! Anh bán mấy đồng?
Một qua, một
lại, tranh hồng tặng em!
Khen người tốt chữ khéo
chem!
Tranh tay người vẽ có thêm đừng ngần.
Đông
tây, nhà cửa, xa gần?
Cho anh biết đặng mang tranh tận
nhà.
Chiều dần, đường lại hơi xa
Ba đồng em gởi
coi là giao lưu.
Trên đồi anh vẽ đôi hươu
Dưới
chân cỏ mịn ngựa cừu chen chân
Giang đông mây đổ
mấy tầng
Giữa lừng đôi điệp lăn tăng đủ
màu
Tranh đời có khác mấy đâu
Xa kia bắc đẩu,
dưới vườn giậu leo.
Cổng tre mở cạnh ao bèo
Chân
ai giám đến, dưa leo đải lòng.
Bao lời em đã ngỏ
song
Thôi thì em lấy tranh hồng nghe anh!
Xa xa điểm dãi ngân hà
Trăng vằng vặc rọi sao băng
sáng lờ
Thiên thu cảnh vật còn mơ
Hàng dừa trĩu
quả, mận chờ dơi rung.
Đêm thanh gió thổi bách
tùng
Mộc lan hương tỏa say cùng tường vi
Hai hàng
câu thẳng uy nghi
Bắt giàn thiên lý bí bầu leo
chung.
Ổi đây mít đó thơm cùng
Chanh xay trĩu quả
cam chung một vườn.
Giếng trong mát lạnh như gương
Bốn
mùa nước ngọt đãi người gần xa.
Ba gian nối lại
một nhà
Gạch thô ngói đỏ cẩn hoa chạm rồng.
Sau
nhà khuất rặng tre cong
Kẻo cà, kẻo kẹt ngóng lòng
người xa!
Đêm đêm nội tựa hiên nhà
Chàm râu
trắng tỏa ngỡ là tiên ông
Miệng phun khói thuốc phập
phồng
Quạt mo lộp cộp kéo dòng thơ nho
Những lời
nội dạy đắn đo
Ngày sau gặp khó giữ đò vững
chân.
Tình duyên say đắm nhắc cân
Thuyền nhầm bến
đổ khổ thân ngọc ngà.
Giờ thiên bóng nội xế
tà
Hồn du thiên cổ châu sa vạn người.
Tiếng thơm
rãi cả một đời
Uy nghiêm hoành tráng sáng ngời cháu
con.
Đêm nay sương lạnh thổi giòn
Về thăm vườn
nội chẳng còn hương xưa.
Ngàn năm cảnh vật theo
mưa
Trăm năm người cũ, thêu vừa cổ bia.
Đồng xanh lúa thắm mỹ miều
Cái cò thẳng cánh gió
diều xuống lên
Bờ kênh con nước dập dềnh
Tre
xanh tiếp rặng uốn quanh đường làng.
Xa xa dừa trĩu
hai hàng
Cổng vào vườn ngoại rộn ràng chim ca.
Bồ
câu đậu trắng mái nhà
Lợn kêu, gà chip, vịt sà ao
sâu.
Gốc dâu uốn lượn dây trầu
Hoa chè thoang
thoảng, hương cau tỏa nồng.
Nhà trên mái ngói đỏ
hồng,
Sân sau lợp lá, giếng trong cuối vườn.
Chích
chòe thánh thót du dương
Râm ran ve gọi quanh vườn lá
bay.
Trái cây đổi chợ mỗi ngày
Hồng chanh, mận
quít, mãng cầu trĩu sây
Bí bầu, chuối sả mọc
dày
Mồng tơi, bù ngọt, hành đầy quanh năm.
Dâu
xanh lá rãi chăn tằm,
Khoai môn, sắn củ, lúa canh nóc
nhà.
Xuân qua, hè đến tà tà…
Về thăm vườn ngoại
ấm trà lai rai.
Ngoại tôi bận bịu tối ngày
Sáng
lao ruộng cạn, chiều chăm bốn vườn.
Khi say chuyện
kể mười phương
Nhai trầu, uống rượu thú thường
ngoại tiêu
Ghét thương khuyên giải trăm điều
Bình
dân, giản dị, mỹ miều, tận tâm
Sớm trưa, mưa gió
dải dầm,
Bác cơm độn sắn múi dầm ớt xanh.
Nuôi
con ăn học đủ ngành
Làng trên xóm dưới trời xanh
khen thầm.
Đêm trời sao sáng ngoại ngâm
Ù ơ… hú
hỡi… bỗng trầm ngàn thu.
Chiều hè gió thổi vi
vu,
Đông sang mấy lượt, tóc thu vơi dần.
Xế tà
vắng lạnh một thân
Ngẩn ngơ đầu ngõ bần thần nhớ
con
Đông con, một đứa chẵng còn
Nhìn quanh góc kệ
giường son cũ sờn
Lệ không chút giọt bôi trơn
Chân
run, răn rụng, da sờn, mắt thâm
Ngày đêm thương nhớ
âm thầm,
Gió gông thổi tới chiếc trâm đổi màu.
Chim
non bỏ tổ ngọn cau,
Người buồn cảnh úa nỗi sầu
nhân đôi.
Ngẩn ngơ thoáng áng mây trôi
Soi gương,
chuốc lược thôi rồi tuổi xanh.
Gió lay thân ngoại
mỏng manh
Đèn hiu vội tắt, hồn xanh lìa trần.
Mưa
thu nhỏ giọt mấy tầng?...
Trời nghiêng, đất lở,
ngàn chân tiễn người.
Từ nay vườn vắng bóng
tươi,
Lá xanh đổi xám, trầu thời vàng dây.
Chiều
nay thấp thoáng heo may
Về thăm vườn ngoại vịn cây
nhớ bà.
Ngàn thu một mảnh trăng sà
Du dương trong
gió, hồn đà bao năm?...
Tình buồn máu rĩ xương tê,
Tình vui tim nhảy say mê
quên giờ.
Buồn vui lẫn lộn trong mơ
Đôi lần mai
nỡ ong hờ nhụy đêm.
Xuân sang mai trổ trước
thềm,
Nhện giăng bướm đậu mỏng mềm lời
thương.
Màng the phủ kín chân tường,
Chờ ong gỏ
cửa nhụy vươn toả màu.
Đợi lâu hoa héo úa sầu
Gặp
nhau đầu ngõ nửa câu ngậm ngùi.
Ngày vui ong lượn có
đôi,
Mai vàng rủ cánh cuốn chồi đau thương.
Trớ
treo xây cảnh chung tường
Lời không thổ lộ vấn
vương nỗi sầu.
Thầm yêu, trộm nhớ, tình đầu
Đêm
thâu thức trắng, ngày thầm bóng ai?
Giờ đây ong đượm
tổ xây,
Xuân sang mai chẳng còn ai ngóng chờ!
Thương
lòng cô ả dại khờ
Khép màng mi mõng hửng hờ xuân
trôi.
Ai biết hoa tên gọi là chi?
Thẹn thùng khoe sắc cạnh
đường đi.
Chân nhớm được gần muôn lá khép
Sao
hoa mắc cỡ đến lạ kỳ?
Tôi vẫn yêu hoa
màu tim tím
Thân tròn lấm tấm những gai con
Khép nép
che mình trong đám cỏ
Nhưng tôi vẫn lặn lội muốn
tìm.
Này hoa chớ ngại
bước chân tôi!
Sớm chiều qua lại ngắm mà thôi
Đâu
nỡ đưa tay làm nhơ cánh
Xin đừng khép lá đậy kín
chồi!
Trùng trùng điệp điệp biết bao xa!
Chiều xuân lại
nhớ chút tình già,
Khăn gói đi về nơi chôn rún
Khung
trời năm cũ ở bên ta.
Người ơi! Có
nhớ đồi sim vắng?
Anh hò, em đệm khúc dân ca.
Biết
ngỏ lời thầm yêu với mộng
Đâu ngờ gió thổi cánh
diều xa.
Thấp thoáng mấy
thu xuân ngả già,
Cành hường, bóng Cuội mấy trông
ra?
Chỉ còn đôi câu hò xưa ấy
Run run ngân tiếp
những chiều tà.
Chiều thu trở lạnh bỗng nhớ em!
Nhớ tiếng ai ca giữa
đêm hè,
Gót ngọc chập chờn, đôi bước nhảy
Trăng
vàng đổ xuống chiếu thôn tre.
Mối tình thuở
ấy ngây thơ quá!
Em chờ, tôi đợi cảnh rụt rè
Đôi
nét thư tình trao mảnh giấy
Cánh phượng đêm ngày nhớ
tiếng ve!
Tuổi hồng lối
cũ, bóng chim xưa
Hai đứa nấp nhau dưới tán dừa
Gió
mưa thấm dòng thư ngày ấy
Mực nước hòa nhau tình
nhạt thưa.
Em lên thành đô,
em xa tôi
Bên đời tuổi mộng dấu chân trôi
Mùa thu
lại về trông gió cũ!
Nhớ mãi một thời em bên tôi.
Bụi trần phủ nặng trĩu đôi vai
Đường đi mỗi lúc
lại một dài
Ngày nắng, đêm mưa, màu đất khóc
Chia
nửa khung trời nhớ bóng ai?
Biết ngày gặp
lại xa xa lắm!
Nhắn người xóm đạo thoáng qua đây,
Em
có còn yêu người trai cũ?
Hay làn gió thổi tình nhạt
phai!…
Chập chờn tà gấm cúc hoa
Qua cầu gió thổi, anh lòa
bờ mi.
Kèo tre nhún nhảy đôi khi,
Chân em theo nhịp,
nụ thì rung rinh.
Tay anh với mớ lục bình,
Màu hoa
nước tím biển tình lân lân.
Gập ghềnh em trượt một
chân,
Mà anh đâu dám đến gần đỡ em.
Quần anh
phèn bám lem nhem
Vải thô thấm nước, ướt mềm dưới
trên.
Em nằm kêu cứu chênh hênh,
Cảnh là tréo
ngược, phơi nền trời xanh.
Liều mình anh phóng đến
nhanh
Dưới trôn anh bụm, tay kia đỡ người.
Qua cầu,
em ngỏanh lại cười,
Còn tôi quỳ đến hoa tươi đổi
màu.
Vành trăng anh cắt nửa giấu đâu?
Đêm nay còn lại
nửa nhạt màu,
Gió thổi hương lần theo dấu cũ,
Mây
tràn muôn lối giúp tìm nhau.
Tuần trăng ai nỡ
trút mưa ngâu?
Mây xám giăng quanh ép bóng sầu.
Anh
đã không về hôn nếp cũ,
Đâu còn ai ngắm tuổi trăng
sau.
Phố vắng em rồi, biết đi đâu?
Bạn ơi! Hãy uống
cạn chum sầu!
Than thở gì đây ôm trống vắng!
Nỗi
lòng hiu quạnh sợ đêm thâu.
Nhớ ngày em đến
dưới mưa ngâu
Nước thấm đôi mi, phấn nhạt màu
Thỏ
thẻ lời yêu trong gió lạnh
Chuỗi ngày êm ái đẹp
biết bao.
Tôi đã yêu em đã
si mê,…
Trăng lui, sao ẩn, chẳng muốn về
Hôn em
đến làn môi tái nhợt
Sao băng rụng chứng mối hẹn
thề.
Tôi đã yêu em
đến dại khờ
Linh hồn đuổi bắt bóng trong mơ,
Em
chạy, chạy đi, tay anh với
Giật mình, say tít ngủ bên
bờ.
-Tôi đã yêu em và mãi yêu….
Nhớ ai đón áng mây trôi,
Đố ai với lấy trăng trôi
trên dòng?
Người nông cảm ngọn gió đồng,
Đố ai
đếm được mấy dòng mồ hôi?
Ông trời đổ trận
mưa trôi,
Lúa non ngậm sữa chẽ môi lép xè.
Thương
cô gánh lúa chiều hè
Chạy trên mương nhỏ, gập ghềnh
ngả lui.
Vui cười khéo khúc vè xuôi
Nào ngờ đòn
gánh cô lùi ngang trôn.
Này này! Chị dạy học khôn!
Để
rồi mai sớm nước non cần dùng.
Mùa sau lúa trổ đòng
đòng
Đưa vai chén ngọn gió giông giữa trời.
Gái
trai, cô sổ cạn lời,
Làm tôi chết lặng một thời
ngẩn ngơ.
Hỏi
người thục nữ đoan trang?
Cục ghen nhỏ lớn của
nàng nằm đâu?
Cũng không biết nó màu đen đỏ
Hay
tím vàng cắt bỏ nó đi!
Yêu yêu, nhớ nhớ, mà
chi?
Cơn ghen nổi lửa, sắt chì ra tro.
Nàng thét lớn
ba hồn bốn vía!
Cá trong hồ nhảy tía lên mâm.
Bà
con cô bác nghĩ thầm!
Đoan trinh thục nữ hay nhầm dạ
xoa.
Hởi đàn bà đanh đá điêu ngoa!
Đàn ông bọn
tớ thương hoa dịu dàng.
Có đâu trợn mắt, phùng
mang
Trăm ngàn cái đẹp, chẳng màng tình riêng.